Tôm càng sông, hàng hiếm từ thiên nhiên.

Ngày xưa, nhắc đến tôm càng là nghĩ ngay đến xa xỉ và hiếm thấy, mấy ai được ăn một bữa tôm càng thỏa thích bao giờ. Bây giờ, hàng hóa nhiều rồi, nông dân cũng biết làm kinh tế, chuyển từ đánh bắt sang nuôi trồng, thế nên hàng quán hải sản cũng mọc lên san sát, từ nhà hàng lớn đến những quán nhỏ vỉa hè, chỉ khác nhau về chất lượng tươi ngon. Cũng vì thế mà cái vị thiên nhiên của tôm càng sông cũng mất dần và bị lãng quên dần theo xu hướng kinh tế!

Nhưng cái hương vị thiên nhiên đấy nếu một lần được thưởng thức thì quên ngay cái hương vị xa hoa thành thị ngay. Nhưng trước khi nói đến hương vị thì nói thêm một chút về hình dáng để phân biệt hai loại tôm càng xanh và tôm càng sông nhé.

Tôm càng xanh thuộc họ tôm càng, được nuôi làm kinh tế. Nuôi nhiều nhất ở các tỉnh ĐBSCL An Giang, Đồng Tháp, Cần Thơ và Vĩnh Long, toàn vùng ĐBSCL có trên dưới 6.000ha nuôi tôm càng xanh trên đồng ruộng An Giang có khoảng 1.000ha, TP Cần Thơ trên 400ha... Với mức giá và năng suất như thế, người nuôi tôm lãi khoảng 40 triệu đồng/ha. Tôm càng nuôi này có đặc điểm là rất to, thân màu xanh, càng to màu xanh nên thường gọi Tôm càng xanh, đầu càng có bọc sình bao lấy.

Tôm càng sông cũng thuộc họ tôm càng, nhưng là tôm thiên nhiên ở vùng nước ngọt có nhiều nhất vào những mùa nước nổi. Tôm thiên nhiên thì kích thước không đều, to có, nhỏ có, con to thì càng cũng to và màu xanh, con nhỏ đến vừa thì càng nhỏ, và không có bọc sình như tôm nuôi. Nhưng là to hay nhỏ con nào thì thân cũng có màu sông nước, trong trong như nhìn thấy cả bên trong. Và đặc biệt là hầu như con nào cũng có đỏ gạch trên đầu, có con to bằng hai ngón tay thôi nhưng gạch đã bằng hai đốt lóng tay rồi - cái này thì chẳng thấy có được ở tôm càng nuôi. Cái giống thiên nhiên thì ôi khỏe lắm, khác với tôm nuôi cứ bơi lừ lừ, tôm càng thiên nhiên dường như quen sống trong môi trường đấu tranh sinh tồn nên vừa khỏe vừa nhanh, cứ thoăn thoắt. Người đi bắt cũng vất vả, mỗi lần phải đan lồng chụp tôm là cả trăm cái, vì tôm quẫy khỏe một lồng xài độ ba đến bốn lần là hư ngay.

Mường tượng đến đây đã thấy thiên nhiên luôn dành nhiều cái ưu ái hơn cho mọi giống loài.

Cái vị tôm càng sông thì nghe tả thôi chưa đủ, cứ phải nếm vào mới biết khác biệt thế nào.

Tôm khỏe thì thịt phải chắc rồi, tôm tươi hấp, luộc hoặc nướng là ngon nhất, cắn đến đâu thịt giòn đến đấy.

Tôm sống ở vùng nước ngọt thì thịt tôm ngọt ngọt mặn mặn, đúng cái vị sông nước. Chẳng biết tả làm sao, chỉ biết ai ăn vào cũng gật gù bảo thịt ngọt ghê ấy!

Nếu ai giành con thật to là không biết ăn, tôm càng sông là phải chọn con cỡ trung. Vì cỡ này gạch đỏ ươm lại nhiều kín cả đầu. Bùi bùi, béo béo, ngọt ngọt, ăn một lần là nhớ mãi vị này!

Tôm cỡ nhỏ và cỡ trung thì không làm kinh tế được vì tâm lý người mua cứ chọn con to là thấy “ngon mắt” rồi. Nên dần dần chẳng ai biết đến vị ngon của tôm sông nữa. Tôm sông cũng ít dần, đi chụp cũng vất vả lắm, chỉ mùa nước nổi tôm nhiều hơn mới đỡ nhọc. Chạng vạng tối, khi mà cá lóc, cá trê trắng trườn vào bờ táp dế nhũi (loại côn trùng vào mùa nước nổi ngập hang đất, chúng phải trườn lên bờ đất khô) nghe bùm bụp ngoài mương, mới là lúc để đi chụp tôm. Thường người ta chạy ghe ra sông rồi thả lồng xuống, để một lúc thì kéo lên, cảm giác như con gì búng búng là biết có tôm càng.

Cũng nhờ sở thích tìm kiếm những của độc từ thiên nhiên, và tìm đặc sản để làm BBQ cho Treegarden, nên tôi đã tìm được một nguồn hiếm hoi tôm càng sông đánh bắt tại vùng sông nước Cần Giuộc. Như nói ở trên, mường tượng là vậy, chỉ biết ngon là ngon thế, cứ phải thử một lần thì mới nhớ thế nào là Tôm càng sông!!